In the news‎ > ‎

Tuyên Dương Học Sinh VN

posted Aug 25, 2012, 5:04 PM by admin vcsa
Tuyên dương 17 thủ khoa và á khoa người VN ở Houston

Người Việt Online
Phương Mai
Tháng 8 2007 - Cập nhật 21h34 GMT

HOUSTON (NN) – Buổi tiệc Ngày Truyền Thống (NTT) Năm 2007 do Hội Văn Hóa Khoa Học Việt Nam (VHKHVN) tổ chức có lẽ là buổi tiệc thành công nhất đến nay, từ 11 năm qua. Hơn 600 người đã đến dự và cho nhiều lời khen ngợi nồng nhiệt.

Năm nay có 20 em học sinh gốc Việt đậu Thủ khoa và Á khoa tại Houston và vùng phụ cận. Hội VHKHVN liên lạc được với 17 em, và 14 em đã hiện diện tại buổi tiệc tuyên dương. Rất nhiều các báo chí và đài phát thanh Việt ngữ trong vùng đã đến tường trình chương trình buổi tiệc năm nay. Các quan khách người bản xứ không ngớt trầm trồ thán phục những học sinh Việt Nam cũng như khen ngợi hội VHKHVN đã bỏ công sức tổ chức chương trình ý nghĩa này, hội VHKHVN từ nhiều năm qua đã tập hợp được những chuyên viên trẻ, cũng như nhiều thành viên thuộc đủ mọi lứa tuổi và nghề nghiệp, để cùng nhau thực hiện những chương trình hàng năm làm “vẻ vang dân Việt” như chương trình Ngày Truyền Thống. Ngày Truyền Thống 2007 năm nay có rất nhiều điểm đặc biệt khiến cho đa số quan khách đều cho rằng đây là chương trình “hay nhất”.

Người diễn giả danh dự dễ mến

Thật vậy, cô Mina Nguyễn, một phụ nữ trẻ tài năng đến từ Washington D.C là một người rất dễ mến. Cô đặc biệt khiêm nhường và có nụ cười tươi sáng thông minh. Trước một cử tọa Mỹ Việt đông đảo, cô đã lưu loát mở đầu bằng một thứ tiếng Việt thành thạo đáng khâm phục rồi chuyển qua phần diễn thuyết Anh ngữ rất hay, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Cô sinh năm 1975 tại Arkansas ngay sau khi cha mẹ cô rời trại tỵ nạn Fort Chaffee, Fort Smith, Arkansas, một trong bốn trại tỵ nạn dành cho người Việt Nam đầu tiên đến Mỹ sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975. Cô rất xúc động khi nghe kể chuyện một số thành viên hội VHKHVN vừa mới trở về từ chuyến “hành hương Fort Chaffee” sau 32 năm (xem Ngày Nay số ra ngày 31 tháng 7 năm 2007, Nguyễn Ngọc Bảo).

Ở tuổi 32, nắm giữ chức vụ Phụ tá Thứ Trưởng Bộ Tài Chánh Hoa Kỳ và sống ở thủ đô, vậy mà cô Mina trông rất giản dị từ phục sức cho đến cách ăn nói. Mặc dù ai cũng công nhận bài nói chuyện của cô thật là hay và rất lôi cuốn. Cô kể về những khó khăn trong cuộc sống và các nỗ lực để vượt qua chúng. Cô cho những thí dụ rất thực tế, những lo sợ nản lòng trong đời cô chẳng hạn như lúc bị mất việc làm ở công ty chuyên về cố vấn kinh tế Accenture. Người nghe cảm thấy gần gũi với cô vì hình ảnh mà cô tự giới thiệu về mình có thể là hình ảnh của bất cứ người trẻ Việt Nam nào trên đất Mỹ, rất thực tế và sống động, không phải là hình ảnh của một người “tai to mặt lớn”. Cô cho biết đã cố gắng vượt qua được tất cả vì cô nghĩ rằng “các khó khăn của tôi thì làm sao so sánh được với những gì cha mẹ tôi đã trải qua”.

Cô cho biết chính gương sáng của cha mẹ – “đến Mỹ với thân phận tỵ nạn, mất quê hương, không biết ngôn ngữ, có năm con nhỏ nhưng đã nuôi dạy chúng nên người, mở tiệm thực phẩm và mua được nhà” – đã thúc đẩy cô nỗ lực trong mọi tình huống. Có lẽ cô Mina Nguyễn là diễn giả đã luôn nhắc nhở các em học sinh nhớ đến cha mẹ mình nhiều nhất. Cô lập lại nhiều lần “ngày hôm nay thật ra là ngày của cha mẹ các em vì những nỗ lực phi thường của họ”. Cô nhắn nhủ các em học sinh nên dám “mơ ước” và “theo đuổi mơ ước của mình tới cùng, đừng bao giờ đầu hàng hoàn cảnh”. Cô vui vẻ khuyên các em “không nên chọn nghề nghiệp hay ngành học theo ý của bất cứ ai ngoại trừ bản thân mình”, ngay cả cha mẹ cũng không nên và không thể ép các con trong vấn đề này. Bởi vì “mình cần phải làm những gì mình say mê thì mới có thể tận hiến cho công việc đó”. Cô còn cho rằng trong cuộc sống chỉ có tình yêu, tình người mới quan trọng, không phải danh tiếng hay của cải. Đây là điều mà cô rút ra được trong những ngày nghỉ việc ở nhà chăm sóc cha bị bệnh ung thư. Cô khuyên các em nên luôn luôn gắn bó với gia đình, anh chị em, cha mẹ, bởi vì đó chính là sức mạnh nâng đỡ các em sau này khi phải đối đầu với thế giới đầy “những người giỏi hơn, thông minh hơn, làm việc hữu hiệu hơn”. Cô hóm hỉnh kết luận “tôi chưa bao giờ tốt nghiệp trung học Thủ khoa Á khoa nên chỉ có thể ghi tên tham gia vào hội VHKHVN để tham gia tuyên dương các em”.

Ngoài diễn giả danh dự Mina Nguyễn, còn có một khách quý mà cộng đồng Việt Nam rất yêu mến là ông thị trưởng Bill White cũng đã đến dự buổi tiệc NTT 2007. Ông nhấn mạnh là chưa hề vắng mặt lần nào trong bốn năm qua. Ngay khi ông đang còn vận động tranh cử chức thị trưởng ông đã đến để “chúc mừng những lãnh đạo tương lai của thành phố Houston”. Ông nói “không có đầu tư nào quan trọng hơn đầu tư vào tuổi trẻ và học vấn” vì “tuổi trẻ là tương lai”. Ông cũng nhắc lại lời khen của các năm trước “Ngày Truyền Thống là một chương trình tuyệt vời”.

Chương trình văn nghệ xuất sắc

Văn nghệ trong buổi tiệc trưa cũng là một điểm son của NTT 2007 năm nay. Có lẽ mọi người đều thích chương trình này vì vừa thưởng thức năm món ăn ngon vừa được xem múa lân, nghe đánh trống, xem các “bông hồng Việt Nam” trong bài múa với nón lá và áo dài trắng nữ sinh, xem các “nông dân” Việt Nam trong áo bà ba, chít khăn múa hát,.. tất cả đều diễn ra rất nhịp nhàng. Sinh động hơn cả là chương trình thời trang ba miền Bắc Trung Nam, do các học sinh được tuyên dương các năm trước trở về biểu diễn, trên nền nhạc các bài dân ca, tình ca Việt Nam. Thiết nghĩ, sắc dân nào cũng có người học giỏi. Nhưng có lẽ không phải cộng đồng nào cũng có bác sĩ sắp tốt nghiệp John Hopkins, dược sĩ sắp ra trường, hay kỹ sư sẽ học thạc sĩ về ngành khoa học không gian ở Stanford lại chịu bỏ nghỉ hè để tham gia trong chương trình thời trang dân tộc truyền thống với khăn vành, nón quai thao và áo tứ thân. Các em lên sân khấu biểu diễn nhưng có lẽ lời khen phải dành cho các bậc cha mẹ, các anh chị đã dẫn dắt cho các em biết hãnh diện (chứ không chối bỏ) văn hóa nguồn gốc của mình.

Tóm lại chương trình NTT 2007 là một thành công của các em, “tương lai của cộng đồng Việt Nam”, cựu hay tân Thủ khoa Á khoa. Vì chính các em, với sự hướng dẫn của các anh chị cô chú hội VHKHVN đã thực hiện chương trình công phu này. Tuy có một số sơ sót nhỏ trong việc in ấn quyển chương trình nhưng quan khách dễ dàng bỏ qua.

Các học sinh đặc biệt nhất

Các em được tuyên dương năm nay gồm có 12 Thủ khoa và 5 Á khoa. Thủ khoa gồm có: Barua A. Shoumi (Westchester Academy of International Studies, Spring Branch ISD), Đinh Mai Cindy (Spring Woods, Spring Branch ISD), Lê Huỳnh Tiến Khải (Westbury Christian School), Lưu Minh Ngọc (Frankie Dobie, Pasadena ISD), Nguyễn Đoàn An Vinh (Alief Taylor, Alief ISD), Nguyễn Linda (Pearland, Pearland ISD), Nguyễn Ngọc Ngân (Sam Rayburn, Pasadena ISD), Nguyễn Quang Huy (Charles Milby, Houston ISD), Nguyễn Văn Alex (Oak Ridge, Conroe ISD), Vaughn Mỹ Dung Christine (Cesar E. Chavez, Houston ISD), Vũ Phi Yến (School of Choice, Spring Branch ISD), Đỗ Thị Bích Ngọc (Klein Forest, Klein ISD). Á khoa gồm có: Dương Michael (Alief Hastings, Alief ISD), Hứa Sarah (Alief Elsik, Alief ISD), Huỳnh Trần Anson (Debakey, Houston ISD), Úy Tuấn Peter (George Washington Carter, Aldine ISD), Vũ Lê Hoàng (Sharptown, Houston ISD).

Điểm nổi bật năm nay là có các em Thủ khoa, Á khoa mới từ Việt Nam sang Mỹ từ hai đến bốn năm. Có lẽ các em là du học sinh và một ngày kia sẽ trở về Việt Nam? Dù các em có đến từ môi trường nào, cũng xin cám ơn các em đã góp phần làm rạng danh nòi giống Việt và làm cho gia đình các em ở Việt Nam được hãnh diện. Và nếu các em có trở về Việt Nam, hy vọng các em sẽ mang theo về những tư tưởng công bằng bác ái vị tha, các khái niệm nhân bản mà các em đã lĩnh hội được trong những năm tháng ở xứ người để giúp đỡ cho các bạn trẻ kém may mắn ở quê hương.

Ngoài các em kể trên, có bốn em cùng gia đình đến Mỹ trong vòng mười năm trở lại. 11 em còn lại sinh trưởng tại Hoa Kỳ, trong đó có một em có mẹ là người Việt Nam và bố là người ngoại quốc. Thành tích của các em sinh ra và lớn lên ở Việt Nam mà học đứng đầu trường trung học Mỹ đáng khâm phục ra sao thì nỗ lực của các em sinh hoặc lớn lên ở Mỹ nhưng vẫn thành thạo tiếng Việt cũng đáng khen như vậy. Ban tổ chức lúc đầu chỉ có một giải nhất Việt Ngữ do tiệm vàng Kim Châu bảo trợ nhưng đã cố gắng tự tìm thêm hai phần thưởng nhỏ để khuyến khích tinh thần hai em giải nhì cùng đạt điểm 98/100, chỉ thua giải nhất có một dấu hỏi ngã! Giải nhất về tay em Lưu Minh Ngọc, Thủ khoa trường Frank Dobie, Pasadena ISD; giải nhì đồng hạng được trao cho Đỗ thị Bích Ngọc Thủ khoa trường Klein Forest, Klein ISD và Đinh Mai Cindy Thủ khoa trường Spring Woods, Spring Branch ISD.

Ngoài giải Việt Ngữ, chương trình còn có phần trao các học bổng của CSL property management, Greatland investment, học bổng Nicholas C. Le Pham về hoạt động công dân và phục vụ cộng đồng. Học bổng Thúy Nguyễn về tay Lê Minh Tâm, Katy Taylor, Katy ISD.

Giải thưởng Vera Trần, đặt ra để tưởng niệm Trần Phạm Nguyễn Ánh Vera, thành viên trẻ nhất Ban Chấp Hành hội VHKHVN đã tử nạn năm 2003, được trao cho Nguyễn Vinh Đạt. Đạt cũng là học sinh trường trung học DeBakey như Vera trước đây, và cũng là một bạn trẻ học giỏi và hoạt động xã hội hăng say. Bài luận văn của Đạt có những đoạn gây nhiều xúc động: “Đoàn thiện nguyện chúng tôi giúp trả tiền bệnh viện cho 50 trẻ em mồ côi bị bệnh ung thư. Khi các em nhận được tiền, các em đã khóc nức nở. Tôi vẫn luôn nghĩ mọi thứ tôi có là chuyện đương nhiên. Tôi chưa bao giờ hiểu rằng có nhà để ở, có cơm để ăn là điều may mắn nhất của một đứa trẻ. Những thứ đơn giản trong cuộc sống hằng ngày của tôi lại là những thứ rất lớn lao đối với một trẻ em khác. Ví dụ như được có đầy đủ cha mẹ là một điều mà tôi vẫn cho là chuyện đương nhiên. Sau chuyến đi thăm các em, tôi mới biết tôi may mắn biết bao nhiêu... Kinh nghiệm về chuyến đi Việt Nam sẽ luôn ở trong tim tôi. Nó sẽ cho tôi sự thôi thúc cần thiết để theo đuổi ngành Y khoa, để có thể giúp cho thật nhiều các em Việt Nam, với hết sức mình”.

Các em học sinh được tuyên dương càng ngày càng “văn võ song toàn” hơn, không như hình ảnh rập khuôn “mọt sách” của học sinh châu Á như trước kia. Các em học giỏi nhiều môn, là thành viên của nhiều câu lạc bộ và hội đoàn trong trường, đoạt các giải quốc gia về lãnh đạo, thương mại, hùng biện vv...; các em lại chơi thể thao, âm nhạc, học - và phụ giảng - tiếng Việt, xem phim, chơi trò chơi điện tử, thích khiêu vũ, ca hát, và ngay cả đi thi Hoa hậu học sinh. Do làm nhiều, học nhiều như vậy nên có lẽ em nào cũng thiếu ngủ; và do đó một số em cho biết, trong “tiểu sử tự viết” của mình, sở thích của em là ngủ cho đã mắt! Các em thật sự là những thanh niên thiếu nữ thuộc vào loại “over-achiever,” không có gì không làm được.

Tuy nhiên, các thành tích “đáng nể” về mọi mặt của các em không làm cho người viết khâm phục bằng một số tư tưởng chín chắn mà các em chia sẻ trong phần phát biểu cảm tưởng. Các em mong muốn học thành tài để giúp cha mẹ, anh chị em, giúp “xây dựng cầu cống đường sá”, “giúp trẻ em bệnh tật”, “giúp thay đổi môi trường” vv... Mong muốn có ý nghĩa nhất, theo thiển ý người viết, là ý nguyện của một nữ sinh Thủ Khoa. Em sinh ra ở Mỹ nhưng thông thạo tiếng Việt, rất xinh đẹp và chín chắn. Em mong muốn “gìn giữ mãi tinh thần của lá cờ vàng ba sọc đỏ, đem lại nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam”. Không những em biết rõ nguồn gốc của mình, dù đang sống sung sướng trên quê hương mới, em còn biết nghĩ đến những người dân ở Việt Nam, quê hương của cha mẹ em, hiện đang còn phải đấu tranh cho quyền được sống tự do trên chính xứ sở mình. Qua em và các bạn của em, có thể thấy được tương lai tươi đẹp của Việt Nam, của cộng đồng Việt Nam.

“Cộng đồng đáng hãnh diện nhất”

Đây là lời khen của ông bà Knut & Annette Eriksen, người Mỹ gốc Na Uy và Đức, phó tổng giám đốc công ty Natco Group Inc., Houston - nơi người viết bài này làm việc. Ông bà Knut & Annette Eriksen lần đầu tham dự chương trình Ngày Truyền Thống năm nay. Nguyên văn thư của ông viết “Xin cám ơn các bạn đã cho chúng tôi được hân hạnh có dịp biết đến một cộng đồng thật đáng nể ở Houston mà còn rất nhiều người, trong đó có chúng tôi, chưa biết đến. Các bạn có lý do để tự hào. Tương lai thuộc về các bạn”.

Ngay sau khi buổi tiệc kết thúc, ông bà đã viết một ngân phiếu cá nhân để gởi tặng cho quỹ của Ngầy Truyền Thống 2008. Như vậy, khi báo này đến tay độc giả, Ngày Truyền Thống 2008 đã thực sự bắt đầu.